Kính ướt mưa

Kính tôi ướt mưa, mưa ướt kính
Nhoè đi đường nét mỗi nhân hình
Lệ trời rơi xuống người trần thế
Làm tôi lạc bước vào trầm mê.

Tương lai phía trước sao hiểu thấu
Khó trách người ta hay gặp sầu
Bước đi, bước lại, đâu là đích
Giữa ngàn cửa tử, đâu là sinh?

Thôi thì tôi để tim bay nhảy
Đầu có lúc tỉnh, có lúc say.
Mệt chân, mỏi gối thì dừng lại,
Không thì cứ bước tới ngày mai!

Hà Nội, 11/3/14

Bùi Ngọc Bình

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *